Website chuyên tin tức về đạo Phật. Tủ sách phật giáo gồm các clip sinh đụng về học tập Phật, phát âm Pháp, hình hình ảnh chân thực các vị Phật, người thương Tát


Bạn đang xem: Vì cuộc đời là những chuyến đi

tin tức Phật học tập Danh tăng Văn học văn hóa tự viện những Chùa nội địa các Chùa Trên thế giới Phật pháp Giáo pháp những bước đầu học phật lịch sử hào hùng nghi thức trường đoản cú thiện thư viện audio Âm nhạc Pháp âm Radio phật giáo Nhạc ngóng phật giáo Thư viện đoạn phim Pháp thoại Thư viện ảnh Hình phật Hoa sen Chú đái Danh lam thắng cảnh

cuộc đời là những chuyến hành trình xa

chuyến đi xa của một đời bạn sau mấy mươi năm hiện hữu trên cầm gian, đó là việc trở về cùng với miền khu đất lạnh. Vở kịch đời kéo màn khép lại, vai diễn cha, mẹ, anh, chị, con, cháu,... Coi như đang hoàn thành. Nhưng hành trình dài luân hồi thì không tạm dừng ở đó. Một đời sống mới lại được bắt đầu. Hành trang mà lại ta với theo sau mỗi kiếp lai sinh là gì, đó chỉ là phần đông nghiệp thiện ác với duyên vẫn tạo.


Xem thêm: Top 11+ Các Kiểu Tóc Dự Tiệc Cưới Đơn Giản Đến Lộng Lẫy Năm 2022

*

Đêm sẽ khuya. Ngoài trời một màu tối black như mực. Trong không gian vắng lặng ấy, thi thoảng lại có tiếng của chú chó quán ăn xóm sủa lên từng hồi như cảnh tỉnh bước chân lữ hành. Chú nhái bé kêu ộp ộp, ẩn bản thân trong vũng nước còn đọng lại sau những cơn mưa đầu mùa. Không gian này lại làm cho ta lưu giữ về một miền quê thanh bình, yên ổn ả khu vực quê nhà. Xa rộng ở những căn nhà cuối phố, là tiếng hát của một ca sĩ trẻ con được vạc qua cái loa đặt tại hàng tiệm nước. Lời bài xích hát được lặp đi lặp lại: “Từng chặng đường dài cơ mà ta qua, số đông để lại kỉ niệm quý giá. Để lại một điều rằng càng đi xa ta càng thêm nhớ nhà. Đi thiệt xa nhằm trở về. Đi thật xa để trở về. Gồm một chỗ để trở về. Đi, đi nhằm trở về…”. tác giả viết nên bài xích hát như một lời nhắn nhủ cho người đang bước trên hành trình nhân sinh. Cuộc sống ai rồi cũng cần phải có một bến đỗ bình yên, một vị trí để trở về sau những dạt dẹo xuôi ngược. Khi ấy, ta tự nhận biết rằng cuộc đời mỗi người phù hợp là những chuyến đi xa – đi để rồi trở về? Khi còn bé, ta không thể đi xa, chỉ luẩn quẩn quanh mặt chiếc nôi, cánh võng, mà lại vẫn hy vọng nghe được tiếng ầu ơ của chị em để được no lòng bên thai sữa ngọt. Mẹ thân phụ đã dìu cách ta vào đời. Từng bước đi chập chững thuở làm sao là giờ đồng hồ cười niềm hạnh phúc của mẹ cha. Rồi mang đến một ngày, ta chợt nhận biết mình đã to dần theo ngày tháng. Ta bắt đầu tìm thú vui bên trang sách, đó là những bước chân đầu đời ta xa rời vòng tay ngọt ngào của mẹ phụ thân đến với trường lớp, thầy cô, bè bạn. Ngày đầu đi học, ta kỳ lạ lẫm, ngơ ngác, vày đâu đâu cũng toàn là những người dân xa lạ. Ta cảm xúc cô đơn, lạc lõng, không muốn buông vòng đeo tay mẹ. Rồi khi thầy cô, bè bạn, mái trường, ghế đá đang trở phải thân quen, ta lại thèm khát sớm cứng cáp để hoàn toàn có thể cất bước đến các phương trời xa rộng.Tuổi song mươi, con trai trai cô gái nào cũng mịn màng nhựa sống. “Những chú chim non” bắt đầu rời tổ sải cánh bay đến những vùng trời cao xanh, hoa mộng, để tự chấm bút vẽ bắt buộc cho mình một bức tranh tương lai tươi sáng. Mà đâu biết rằng bố mẹ hằng ngày ghi nhớ thương, ngóng trông, lo lắng mang đến những đứa con bé bỏng. Bỗng một ngày kia, khi đang trê tuyến phố tìm kiếm sự nghiệp hay say sưa trong biển lớn khổ ái tình, ta vấp té và bị ràng buộc vì chưng đồng công mối nợ. Đời có tác dụng ta ngã. Đau lắm! lúc ấy, ta chỉ tất cả một ước muốn duy duy nhất là trở về với mái ấm thân yêu, được bàn tay êm ấm của bà bầu vuốt ve, nghe lời dạy ôn tồn của cha, sống lại nơi mà ta đã có lần xa.Dù ta cảm giác ở phương trời nào, tất cả đâu bởi được bước tiến trên đất mẹ. Quê hương nhìn ta sinh ra, nhìn ta béo lên từng ngày, đưa đường từng bước chân đầu đời khi ta chỉ với đứa bé nhỏ còn sẽ chập chững. Phụ huynh đôi cơ hội bận bịu, quan trọng dõi theo con từng bước; nhưng lại quê bên là khu vực nâng niu, che chở ta trên suốt đoạn đường dài. Theo tháng ngày ta trưởng thành và cứng cáp khôn lớn, cũng đã có lúc mở mang đến mình đông đảo lối đi riêng, mải mê chạy theo thứ hạnh phúc vô hình nào đó. Trên suốt hành trình dài xuôi ngược ấy, nếu như có căng thẳng thì ta hãy quay về, quê nhà vẫn luôn luôn dang rộng song tay đón chào ta. Về nhà, ta bỏ lại hết hồ hết phiền lo địa điểm thành thị, sống toàn vẹn với số đông yêu thương. Về nhà, ta nghỉ chân sau hồ hết hoài mộng viển vông mệt nhọc nhoài. Với về nhà, đơn giản và dễ dàng thôi, là nhằm ta biết mình luôn có một chỗ để trở về…Cuộc sống là hành trình ra đi nhưng mà ít khi nhớ quay trở lại, bao gồm nhớ chăng thì đêm tối đã tràn trề mà con đường về hãy còn tít thò lò khơi.“Vĩnh vi lãng đãng phong trằn kháchNhật viễn gia mùi hương vạn lý trình”.Lang thang có tác dụng khách phong trằn mãi,Ngày một thêm xa vùng quê nhà.Đó là hình ảnh gã thuộc Tử trong ghê Pháp Hoa. Trải qua năm tháng, chỉ vày cuộc sinh tồn mà người con ấy đã lãng quên người phụ thân đang sống ở quê nhà. Đứa bé ra đi, xuyên suốt bao dặm ngôi trường xuôi ngược search kiếm lợi danh mà cái cơ hàn vẫn hằng đeo đẳng. Cha thì luôn luôn hướng vọng tìm con vì tình phụ tử thiêng liêng bất tuyệt. Ông vẫn hiển hiện nay đấy, nhưng mà bạn con nào có thấy! làm thế nào mà thấy được, khi gió bụi phong è cổ cứ mãi đưa đứa con đi tới những miền xa! bụi đời đã tủ vết thời gian. Anh đã quen với cuộc sống thường ngày cơ hàn nhưng quên mình từng là 1 trong những thiếu gia nhiều có. Lúc được tái ngộ tương phùng vào một phút hữu duyên, lòng anh choáng ngợp trước cơ ngơi, dinh thự cùng gia sản của ông đại phú. Tất nhiên, người con không thấy được bạn cha, vị lòng từ bỏ ti mang cảm, bởi niềm tin đã héo lẩn thẩn với thời gian.Chúng ta có khác gì với những người cùng tử nghèo đói lang thang trong bài xích kinh xưa ấy. Mình cũng vất vưởng từ nghìn đời vào muôn trùng sinh tử tử sinh. Khi được tương phùng cùng chánh pháp, ta gồm chịu xoay đầu tu tập, thừa tự gia sản của cầm Tôn, tốt vẫn mộng mị đắm chìm trong ảo cảnh vày vô minh và tham ái. Đây là lúc chúng ta phải ngừng cái mặc cảm nghèo hèn của mình để đón nhận gia tài pháp bảo. Đó là gia tài vô giá, còn quý hơn những rổ kim cương cứng lóng lánh, sáng sủa chói của không ít bậc đế vương. Còn đợi chờ gì mà ta ko sống bằng tâm mong giải thoát, an trú vào hiện tại để dấn diện hạnh phúc thật sự. Khi sẽ tìm thấy được con đường, hãy thương cho tất cả những người còn vào vũng lầy u buổi tối mà xả thân hành đạo, đó hợp lý và phải chăng là lối sinh sống cao quý hàng đầu trên thay gian.Cuộc đời Angulimāla<1> (Vô Não) là những chuyến du ngoạn xa. Xuất phát điểm từ một người mang bản chất lương thiện, do sai con đường lạc hướng đang trở thành con tín đồ cực ác. Nhưng nhờ túc duyên sâu dày, khi gặp gỡ đức Phật thức tỉnh, ông đang quay đầu và tu tập rồi trở thành bậc Thánh nhân. Tôn trả Angulimāla đã làm buộc phải cú lội ngược dòng bằng sự quyết trung ương cao độ, sự nỗ lực vai trung phong linh đáng kính phục là bài học kinh nghiệm cho muôn bạn đời sau quy hướng. Sự thành công của Ngài đã khơi dậy niềm tin mang lại tất cả chúng ta. Ko bao giờ muộn đối với người biết hồi đầu hướng thiện. Một kẻ tiếp giáp nhân mà còn có thể quay đầu, tu hành chứng quả, huống gì chúng ta, những người tuy tất cả lỗi lầm nhưng lại vẫn chưa đến nút mất nhân tính. Khách hàng trầm luân biết quay đầu thì bờ giác ko xa nữa. Nếu chúng ta nỗ lực, tự tin vượt qua mặc cảm tội lỗi của chính mình, thì không có gì trở ngại để vượt qua những trở ngại trước mắt. Ta sẽ biết cách lội ngược dòng một cách ngoạn mục để về đích sau một chuyến du ngoạn xa.Chuyến ra đi của một đời tín đồ sau mấy mươi năm hiện lên trên cố gian, đó là sự trở về với miền khu đất lạnh. Vở kịch đời kéo màn khép lại, vai diễn cha, mẹ, anh, chị, con, cháu,... Coi như sẽ hoàn thành. Nhưng hành trình luân hồi thì không dừng lại ở đó. Một đời sống mới lại được bắt đầu. Hành trang mà ta mang theo sau từng kiếp lai sinh là gì, kia chỉ là các nghiệp thiện ác cùng duyên sẽ tạo.Trời lại sáng sủa sau đông đảo cơn mưa. Bóng về tối sẽ không thể khi ánh khía cạnh trời tỏ rạng. Bi thiết vui gì thì cũng không còn một ngày. Bất chợt, giữa cái đời gấp vã, ta cảm giác quá mỏi mệt mỏi trước gánh nặng mưu sinh, sao ko thử buông một lát, chỉ một chút thôi, rồi ta trở về bên cạnh mái bên xưa. Gần như sai lầm, vụng lẩn thẩn hay vấp ngã, đen đủi may, chỉ đối chọi thuần là những bài bác kiểm tra từ cuộc sống. Nghỉ ngơi là một nhu cầu quan trọng trong thời điểm này. Hãy trở về bên cạnh chân mẹ, về nhằm ngửi mùi những giọt mồ hôi nơi cái áo của cha, nhằm hưởng được tài sản là tình thương cao thâm không gì so sánh được.Còn ai là khách trầm luân trên cuộc lữ, lúc nào mới nghỉ chân trên hành trình dài vô định ấy? Sao họ không quay trở lại với lời dạy uyên nguyên của Đấng từ Tôn, về để thừa hưởng gia tài của Phật, về để được tắm bản thân trong mẫu sữa pháp. Đã bao phen ta có tác dụng thân trùng dế, đã các lần ta trôi lăn trong biển lớn mê, cuộc luân hồi nhiều năm thăm thẳm mà lại giáo pháp là cái thuyền đưa ta về bờ giác. Còn trông đợi gì mà không tìm thuyền giới hạnh, còn chờ gì mà lại không tải mái chèo thiền định, bánh lái trí tuệ đã sẵn sàng cho những người lữ hành. Sau những chuyến đi xa, bọn họ sẽ cứng cáp và bự khôn hơn, đừng mãi đắm say thú vui bên đời nhưng quên luôn luôn ngày trở về bạn nhé!