Hướng Kình cùng Hàn Ngữ tuy vậy cùng ở một phòng, nhưng vẫn chính là ngủ riêng, phía Kình ngủ sống trên sô trộn son môi, mà lại Hàn Ngữ đương nhiên ngủ ngơi nghỉ tân chóng của hai người.Hàn Ngữ hết sức muốn thay đổi tình trạng này, mặt khác cũng muốn hai vợ ông xã không xa biện pháp nữa.

Bạn đang xem: Truyen ngon tinh

Về góc nhìn khác, cô cũng mong muốn thu gần khoảng cách với anh hơn.Ánh mắt nhắm đến phía phía Kình ngồi trên sô trộn son môi xem tài liệu, Hàn Ngữ không khỏi tự hỏi đến thất thần. Anh ở đầu cuối nghe theo kiến nghị của cô, thêm vào cho sô pha son môi thổi khủng hoảng bong bóng rồi. Bởi vậy cô mỗi lần ngồi sẽ không trở nên nó “ ăn” nữa.Còn có, mấy ngày trước anh dẫn cô đi nhà máy thử ngồi sô trộn mới, phương pháp hai ngày anh lại có cô đi ngồi test nữa, trái nhiên trở buộc phải cứng mềm vừa phải. Mà anh cũng góp cô an bài bác một bác tài riêng, làm cô hoàn toàn có thể thuận luôn tiện ra vào hướng gia, không bắt buộc lại si mê ngốc đợi anh ao ước đi nhờ xe.Vài hành động này cho thấy anh so với cô chưa hẳn là vô tâm, cũng có thể có đem nhu yếu của cô xem sống trong mắt. Mà lại Hàn Ngữ vẫn cảm thấy, anh so với cô luôn luôn có khoảng cách, cô rất ý muốn tìm ra nguyên nhân, anh lại sâu sát khó hiểu, có tác dụng cô tìm đâu thấy đáy.Hiện nay vợ chồng bầy họ liên kết chỉ là trên hình thức, Hàn Ngữ đo đắn tình trạng có thể gia hạn được bao lâu, tuy vậy cô siêu hiểu, quan hệ giới tính vợ chồng không bao gồm tâm và tình yêu thêm bó, thì y như lâu đài cát, hiệ tượng xem ra hoa lệ, tuy vậy mà chỉ việc nước biển lớn ập đến, lập tức có khả năng sẽ bị huỷ.“Hàn Ngữ.” Ánh mắt dung nhan bén của phía Kình chú ý tới Hàn Ngữ, “Em ý muốn nói gì với tôi sao?”Hàn Ngữ sẽ ngơ ngác quan sát Hướng Kình không ít hơn 10 phút, lại vẻ mặt mong nói lại thôi, anh quan sát liền biết có gì đấy nên mở miệng to hỏi cũng tương tự chủ động giúp cô.Hàn Ngữ phục hồi ý thức lại, mới phát hiện thiết yếu mình thất thố, thật có lỗi cười. “Thực xin lỗi, tôi phát dại một chút.”“Em đang khẩn trương chuyện hội bán sản phẩm từ thiện sao?” Ngày mai trời tối sẽ buôn bán đấu giá thành phầm của cô, cô lo lắng cũng là lẽ từ bỏ nhiên.“Không phải, tôi là. . . . . .” Hàn Ngữ đối với tác phẩm của bản thân mình có tin tưởng, không có chút lo ngại về chuyện cung cấp hang từ bỏ thiện, chuyện nhưng mà cô quan lại tâm chính là anh! “Đúng rồi, hướng Kình, tôi tất cả thứ này mang lại anh.”“Cái gì vậy?” phía Kình vẫn lật coi văn kiện, bạn dạng năng đáp lại lời của đất nước hàn quốc Ngữ.Hàn Ngữ sung sướng mở tủ áo quần ra, mang ra một dòng túi giấy, đưa mang đến Hướng Kình. “Anh mở ra nhìn xem.”Hướng Kình nhướng mày, chú ý thứ quen đôi mắt gống như gói to cất vật bán hàng từ thiện, trong tâm địa Hướng Kình đang mơ hồ nước đoán ra phía bên trong là dòng gì. Anh nghĩ bao gồm mình nên có khá nhiều phản ứng, mới rất có thể khiến cô thỏa mãn.Mở túi ra, phía Kình mang ra một mẫu áo lông color trắng, so sống trên người, kích cỡ vừa y, anh mỉm cười nói: “Chắc là vừa rồi, em làm cho hồi như thế nào vậy ?”Tài đan áo của cô ấy quả thiệt là đáng khen. Đáng tiếc hướng Kình không có thói quen mang áo lông, thú vui trên mặt, đó là để cô hài lòng.“Khi đan vật bán hàng từ thiện, tôi nghĩ khăng khăng cũng đề nghị đan một cái cho anh, liền chọn màu cùng gia công bằng chất liệu thích phù hợp với nam tính, trái nhiên thực thích hợp với anh lắm.” Cô thấy thú vui thích thú của anh cũng ưa chuộng mỉn cười.“Cám ơn, tôi say mê lắm.” hướng Kình lấy áo lông để sang 1 bên, liên tục cầm đem văn khiếu nại đọc.“Hướng Kình, anh không thử mang xem sao?”Nếu anh thiệt sự thực thích, sẽ mặc thử liền? hệt như mẹ chồng nhìn mang lại vật bán hàng từ thiện thì trước lúc giao ra cũng nhịn không được chính mình trước khoác thử vào chốc lát. Hàn Ngữ có muốn xem anh mặc áo lông cô đan, sẽ như vậy nào.“Tôi nghĩ nhất quyết rất vừa.” Chỉ chú ý qua, phía Kình ngay tức khắc biết vừa vặn vẹo với mình.“Tôi thực vất vả new làm vừa được với anh! Anh thật sự không thích mặc thử một ít sao?” Hàn Ngữ có nhiều lúc đứng ở ở bên cạnh anh hoặc phía sau, phần lớn thực cố gắng dùng tay nhỏ bé của cô ý đo kích thước đại khái dáng người của phía Kình, còn cố gắng để không bị anh phạt hiện, thực vất vả!“Tôi suy nghĩ em đi hỏi dì Phùng đúng không?.” phía Kình lơ đễnh trả lời, ánh nhìn vẫn đặt ở văn kiện. “Đây là phương thức nhanh nhất.”Nghe vậy, nụ cười của cô trở nên gồm chút miễn cưỡng. Anh tựa hồ. . . Một chút ý nguyện mặc những không có, cũng không thích hiểu rõ cố gắng của cô khi làm áo lông này.Sau một thời gian lâu, hướng Kình cuối cùng đọc xong, anh đóng văn kiện, tắt mẫu đèn đọc sách trên loại bàn thấp bên cạnh. “Hàn Ngữ, em mong muốn ngủ chưa? Tôi ước ao tắt đèn .”“Anh ngủ trước đi, để đèn đến tôi là được.”Hướng Kình gật gật đầu, lơ đễnh kéo sô trộn ra thành chóng ngủ. Sáng sủa mai còn có nhiều công sự đề nghị làm, rất có thể đi ngủ sớm một chút ít liền đi ngủ sớm một chút.Hàn Ngữ đau buồn nhìn anh nhắm mắt lại, thẳng đến hướng Kình phân phát ra tiếng thay đổi trầm trọng, xác nhận anh vẫn ngủ say, cô mới nhẹ nhàng tới, lặng lẽ âm thầm đi vào sát bên anh.Hàn Ngữ cúi người, nhẹ nhàng nhặt lên áo lông rơi xung quanh đất bị fan ta quên đi, đi tới mặt tủ quần áo của anh, núm anh treo lên. Từ lúc đầu cho đến nay tuy anh đối xuất sắc với cô tuy nhiên cô cũng phát hiện ra chưa hẳn anh gồm tình cảm với mình mà chỉ là đồng tình, cảm kích nhưng mà thôi. Lớp vỏ bọc của anh, có tác dụng cô cảm thấy khô nóng như đá, tất yêu nào nhìn thấu cũng rất khó phá vỡ tạo nên cô mong tìm một vết nứt để đi vào cũng không thấy..Kỳ thật anh ko thích dòng áo lông này, cũng. . . . . . Không thích hợp cô...“Chờ một chút, chưng Ngô, bác nói mẫu gì, nói theo một cách khác lại đợt tiếp nhữa xem sao?”Ở nhà nhận được smartphone bác Ngô lái xe, Hàn Ngữ nghĩ về mình nghe lầm nên xoa xoa lỗ tai lại vừa cần sử dụng lực vừa nghe, thiếu thốn chút nữa thét chói tai.“Bác nói sản phẩm len của mình ở hội bán sản phẩm từ thiện bán được một trăm năm mươi vạn? !”Là một trăm năm mươi vạn, chưa phải một trăm năm mươi đồng, cô quả thật không tính sai?Mẹ chồng bây giờ mặc lễ phục lấp lánh đi thâm nhập hội bán hàng từ thiện, nhưng mà Hướng Thành gia cầm quyên ra vật bán hàng từ thiện, chính là áo choàng do thiết yếu thiếu phu nhân của phía gia, nghe bác bỏ Ngô đưa mẹ ck đi trước nói, mẫu này bán hàng từ thiện phẩm còn không có kéo ra nữa, chỉ với ở hình lục thượng cũng đã có tương đối nhiều người hỏi thăm, thậm chí trong cả mẹ ck mình phần nhiều ra chi phí cạnh tiêu, ở đầu cuối là xuất phát điểm từ 1 khác gia xí nghiệp quản trị phu nhân tiêu ngơi nghỉ dưới.Nghe được mình làm áo xống được hoan nghênh như vậy, Hàn Ngữ bay bổng nói ko ra lời, ngắt điện thoại, cô vui vẻ của phòng khách cù vòng vòng. Kết quả này, chần chờ Hướng Kình đã biết không? Hàn Ngữ hi vọng có thể thật nhanh bắt gặp anh, thuộc anh chia ngã tin tức tốt.Mới nghĩ về như vậy, chuông smartphone liền vang lên, cô hưng phấn cơ mà nhấn nút dấn cuộc gọi, không đầu không đuôi ngay tắp lự hỏi: “Hướng Kình, anh vẫn trở về sao?”“Là tôi. Cô là Hàn Ngữ hả?”Đầu kia điện thoại thông minh truyền mang đến một thanh âm thân quen thuộc, làm trọng tâm tình vui vui vẻ nháy đôi mắt chìm xuống lòng cốc.“Anh. . . . . . Anh là anh nhì sao?” Hàn Ngữ không dám khẳng định hỏi lại, cũng âm thầm cầu nguyện không phải là anh ta.Đáng tiếc Thượng Đế không tồn tại nghe cho lời nguyện cầu của cô, bạn kia thái độ không kiên trì quát: “Vô nghĩa! chính là tôi, Hàn Phong! Tôi biết phía gia hiện nay tại không có ai, lão yêu bà kia đi tham gia bán hàng từ thiện, ông chồng cô còn không tan ca, còn ko mau mở cửa, tôi có việc tìm kiếm cô!”Hàn Ngữ không đủ can đảm cãi lời lời của hàn quốc Phong, không dừng lại ở đó cũng không có lý do không cho anh ta vào, liền ép xuống chốt mở cửa.Chỉ phút giây sau, Hàn Phong thân mang tấy trang cao cấp bước vào.“Anh. . . . . . Anh là tìm kiếm em sao?” Hàn Ngữ không đủ can đảm xác định, bởi vì anh ăn mặc giống tham gia yến hội long trọng.“Ở đây, chưa phải tìm cô còn tìm kiếm ai?” cho dù sao trong núi không hổ, Hàn Phong hoàn toàn xem phía gia làm nhà mình, ngông nghênh ngồi xuống.Hàn Ngữ chóng vánh mang lên một ly trà đá, Hàn Phong uống lên nhị ngụm, ko hờn giận nói: “Không có điểm trọng tâm sao?”Nếu nói đứa em này có ưu điểm gì, thì quả thực cô nấu ăn rất ngon. Từ khi cô xuất giá, Hàn gia vẫn thật lâu không tồn tại điểm tâm nạp năng lượng ngon, hại Hàn Phong hàng ngày đều thèm ăn, lại cấp thiết mặt dày đến hướng gia đòi ăn.“Anh, xin lỗi, bây giờ em không có làm điểm tâm.” Điểm trung ương Hàn Ngữ làm số đông là chuẩn bị cho mẹ ông chồng cùng phía Kình ăn, hiện nay tại lũ họ một bạn đi gia nhập yến hội, một người chưa tung ca, cho nên vì vậy cô không có chuẩn chỉnh bị.Hàn Phong bĩu môi không vui . “Vẫn là gàn ngốc giống như nhau! Quên đi. Hôm nay tôi tới search cô, là tất cả việc. Tôi vừa rồi mới từ hội bán sản phẩm từ thiện trở về. . . . . . Hướng gia lão yêu bà cũng thâm nhập hội bán hàng từ thiện, cô bao gồm biết không?”“Biết.” Anh hai tự nhiên tham gia nhiều loại yến hội này? Hàn Ngữ cảm thấy bao gồm chút không tin nổi.“Hướng Thành gia thế năm nay thay đổi vật bán hàng từ thiện, nghe nói là mặt hàng len của thiếu thốn phu nhân hướng gia, thành phầm đó vị cô chủ yếu tay làm ra hả?”“Là mẹ ông chồng bảo em chuẩn bị .” Hàn Ngữ thật thà đáp.Hàn Phong khó chịu trừng mắt không cân cô một cái, “Cô thiệt là đần độn ngốc!Sao trước kia lần khần trổ tài tạo cho Hàn Gia nổi danh hả?”“Em. . . . Hồi xưa căn bạn dạng không biết bao gồm hội bán sản phẩm từ thiện này, cũng không có người bảo em sẵn sàng vật bán hàng từ thiện mà!” Cô rất là vô tội.Ngẫm lại cũng phải, ở trong nhà máy Hàn thị, Hàn Phong mặc dù là tổng giám đốc trên danh nghĩa, mà lại trên thực tế chủ sự là phó tổng cai quản lí Hàn Thấm, cô luôn luôn thân thương Hàn Ngữ, làm cho sao có thể để em mình vày chuyện bán hàng từ thiện này cơ mà bận rộn?Vừa đả thông tứ tưởng, Hàn Phong cũng lười so đo, cho dù sao giá cả vài món quần áo, cũng không bổ sung được một chiếc lỗ bé dại lỗ lã của đất nước hàn quốc Thị.“Cái này sẽ không quan trọng. Tôi nghĩ, lão yêu thương bà nguyện ý ý muốn cô sẵn sàng vật bán hàng từ thiện, chắc rằng ở phía gia cô cũng có địa vị duy nhất định, đúng không?” Hàn Phong tự cho doanh nghiệp là đúng.Hàn Ngữ cũng quán triệt rằng như vậy, cô có ngốc cũng biết, lúc mẹ chồng muốn mình chuẩn bị vật bán hàng từ thiện là hy vọng làm khó dễ mình, lúc đó cô đó là đúng thời điểm xông qua cửa quan thôi.“Anh, em chỉ nên cố hết sức thôi. . .”“Tôi không thích nghe cô nói vô nghĩa. Hàn Ngữ, Hàn gia nuôi cô các năm như vậy, hiện tại đến thời khắc cô báo bổ rồi .” Vẻ mặt của hàn Phong hướng xuống dưới, “Hàn thị cách đây không lâu tài thiết yếu quay vòng khó khăn khăn, tôi mong cô lấy một số trong những tiền từ hướng gia, rất có thể điều từng nào liền điều bấy nhiêu.”“Cái gì? !” Hàn Ngữ lag mình trừng khủng mắt, cạnh tranh xử đáp: “Tiền trong nhà, không hẳn em quản lí, em không có cách nào làm cho quyết định. . . . . .”“Không nên cô cai quản lí, còn khiến cho thiếu phu nhân làm loại gì?” Hàn Phong nói thật hay, Hàn thị do quyết định sai trái của anh mới rất có thể lỗ lã, nhưng mà Hàn gia lấy hai cô con gái gả mang lại hai đơn vị giàu có, do hôm nay. “Tôi mặc xác cô dùng cách gì trộm, đoạt, lừa, kết luận tôi thấy chi phí là được rồi.”Đây là vơ vét gia tài nhà tín đồ ta. Hàn Ngữ luôn luôn yên tâm nhu nhược, nghe yêu mong vô lý như thế, cũng ko thể không thích phản kháng.“Anh, em ko thể đáp ứng yêu cầu này của anh.” Hàn Ngữ nhăn khuôn mặt nhỏ dại nhắn, “Tôi có thể nghĩ giải pháp kiếm tiền, thậm chí đồ ở trong nhà cũng có thể bán đi, tuy nhiên dùng cách thức bất thiết yếu để đòi tiền hướng Kình hoặc người mẹ chồng, tuyệt vời em làm không được.”“Ba!” Hàn Ngữ lời vừa new dứt, một chiếc tát của hàn Phong đã đánh tới.“Cô là tên gọi ăn cây táo, rào cây sung! Cô suy nghĩ rằng shop chúng tôi gả cô đến Hướng Kình làm cái gì? Cô chưa ra khỏi cửa bao lâu, mà dám kháng đối tín đồ nhà?”Hàn Ngữ che mặt, ngậm nhì mắt đẫm lệ quật cường quan sát hắn ta, ko nói một câu.“Cô. . .” Xem cỗ dáng của hàn Ngữ, Hàn Phong càng xem càng giận, lại thêm một bàn tay khác, tát luôn luôn bên má còn lạiHàn Ngữ đau đến phần lớn nhanh nói ko ra lời, mà lại vẫn nhịn xuống âu sầu mở miệng, “Anh, từ bây giờ yêu ước của bằng hữu làm ko được, bất quá phía Kình sắp tới trở lại,anh vẫn muốn chính mình ra ý kiến đề xuất với phía Kình tuyệt không?”Lời nói của xứ hàn Ngữ ám chỉ lệnh đuổi khách, Hàn Phong ác hiểm bùi ngùi trừng đôi mắt với cô, hung tàn nói, “chưa chấm dứt như vậy đâu, tôi sẽ lại đến tìm cô, mong muốn khi đó cô sẽ trở buộc phải thông minh một chút.”Sau lúc nói xong, anh thở phì phì tách đi, nhưng mà Hàn Ngữ vỗ về khía cạnh đau mang đến phát sưng của mình, bắt đầu lo lắng lát nữa phía Kình trở về, đề xuất che dấu như vậy nào.Hướng Kình về nhà, hiếm lúc không thấy cô vợ nhỏ dại của đứng ở cửa nghênh đón.Trên bàn cơm đã dọn chấm dứt một ly nước nghiền trái cây bình thường anh vẫn uống, dép lê cũng xếp ra sẵn, nhưng mà thiếu một người xúc cảm chính là cực kỳ quái lạ.Buồn bực đổi giày xong, trong cả cặp tư liệu anh còn cằm sinh hoạt trên tay, ko vào thư phòng, liền bước vào phòng ngủ.Hướng Kình biết bà bầu tối từ bây giờ tham gia hội bán hàng từ thiện, cho nên vì vậy không trong nhà là bình thường, dẫu vậy Hàn Ngữ bình thường trừ bỏ mua này nọ, đêm tối ít lúc tùy tiện ra đi ngoài, hiện tại không thấy bóng dáng của cô, thực quỷ dị.Mở cửa ngõ phòng ra,anh liếc mắt một chiếc liền nhìn đến cô gái nhỏ dại đưa sống lưng về phía cửa, ngồi làm việc mép giường, trong lòng khó hiểu thanh thanh thở ra, tuy vậy khi anh buông cặp tài liệu, đổi chấm dứt quần áo sống nhà, bốn thế của cô vẫn giống như nhau như đúc, thậm chí trong cả chào hỏi anh cũng không lên tiếng .“Hàn Ngữ?” hướng Kình đi về phía cô.“em làm sao vậy?”Đưa sống lưng về phía anh cô lắc đầu, “Không. . . . . . Không tồn tại gì.”Thật sự khôn cùng kỳ quái, anh mỗi bước đi tới phía trước, gửi tay đụng vào vai cô, “Hàn Ngữ, quay trở lại đây chú ý tôi nói chuyện.”Do dự một chút,Hàn Ngữ chậm rãi xoay người, phía Kình thấy mặt cô, chần chừ nên khóc hay đề xuất cười.“Em. . . . Đang đắp mặt?” phía Kình nhìn chằm chặp lớp phương diện nạ trên mặt Hàn Ngữ, cảm xúc là lạ làm cho sao.Cô gật đầu đồng ý như bằm tỏi, “Ừh, vì vậy tôi không thể nói chuyện, phương diện nạ sẽ rơi.”Nheo lại mắt, phía Kình nhìn góc nhìn chột dạ của đất nước hàn quốc Ngữ sau một thời gian lâu, đột nhiên nhiên thoát ra khỏi phòng, khiến cho Hàn Ngữ lo ngại đề phòng có chút ngây ngốc.Qua rồi? Hàn Ngữ duy nhất thời nhẹ nhàng thở ra, vấn đề lo lắng lại hiện nay lên. Phương diện nạ này còn nên mang bao lâu? Cũng quan yếu vẫn đem về ngày mai sau khi Hướng Kình rời giường chứ?Trong đầu còn vẫn suy tứ về ngày mai làm thế nào bây giờ, hướng Kình lại đi đến, lúc này vẻ mặt của anh ý không thoải mái và dễ chịu như vừa rồi, nhưng mà là tất cả chút nghiêm túc.“Hàn Ngữ, dì Phùng nói cùng với tôi, bây giờ có khách của em đến?”Tâm Hàn Ngữ cả kinh, nguyên lai anh vừa mới đi ra phía bên ngoài hỏi dì Phùng? “Có.

Xem thêm: Cải Bó Xôi Và Những Lợi Ích Sức Khỏe Không Ngờ, Rau Bó Xôi Là Gì

. . Bao gồm . . .” cửa ngõ là cô mở, lúc ấy dì Phùng hẳn là sinh hoạt phía sau làm cho việc, hẳn là đã không chú ý tới rượu cồn tĩnh phòng khách ?“Người nọ, là anh của em?” hướng Kình ko thèm nhìn lấy Hàn Ngữ một cái, “Nghe nói thể hiện thái độ không xuất sắc lắm, anh ta tới tìm em làm gì?”“Anh ấy nói cùng với em thái độ luôn luôn luôn là như vậy, tìm kiếm em cũng chẳng có câu hỏi gì . . . . . .” Hàn Ngữ phân vân trả lời như vậy nào, đành cần lảng tránh ánh nhìn của phía Kình.Chỉ một việc nhỏ tuổi như vậy hướng Kình làm cho như đọc được dòng gì, bàn tay to đột nhiên vươn qua, mạnh bóc xuống mặt nạ xung quanh cô, chỉ nghe đến Hàn Ngữ hét lên một tiếng, tay nhỏ dại bé bức xạ ôm lên mặt mình, tuy nhiên hai phiến sưng đỏ trên mặt Hàn Ngữ, anh thấy rất rõ ràng ràng.“Anh ta tấn công em?” Một ngọn lửa thiếu hiểu biết từ vào bụng hướng Kình sinh lên. Anh biết chủ yếu mình nên duy trì bình tĩnh, hỏi rõ rang Hàn Ngữ mang lại tột thuộc chuyện gì xảy ra, nhưng mà khi anh nhận thấy bộ dáng cô bị thương, lại một lòng chỉ ước ao phóng đi tấn công Hàn Phong khốn nạn kia! “ Dì Phùng nói Hàn Phong ở trong nhà khách rít gào, anh cư nhiên dám đánh em? anh rốt cuộc mong muốn làm mẫu gì?”Hơn nữa còn là ở trên địa phận Hướng gia hễ đến người của anh, trái thực chán sống!“Anh ấy. . .” Hàn Ngữ bị lửa giận của phía Kình làm cho hoảng sợ, nước mắt khi đương đầu Hàn Phong chưa chảy xuống, đều bị anh làm sợ tới tầm trào ra, cô nói năng lộn xộn đề cập lại, “. . . . Anh ấy là đến đòi tiền . . . Bất quá, bất quá tôi không có đáp ứng nhu cầu anh ấy, tôi ko có. . . ”Cô có đáp ứng nhu cầu hay không cũng chưa hẳn trọng điểm? trọng yếu là, cô cư nhiên sống trong phạm vi anh bảo hộ mà vẫn bị thương, này đối anh không chỉ là ô nhục, còn là một khiêu khích! phía Kình giận dữ nghĩ.“Em bị tấn công thành như vậy, vừa rồi vị sao ko nói?” Khuôn mặt trắng noãn của hàn quốc Ngữ, trong cả anh cũng không dám dùng lực chạm vào trong 1 chút, bây giờ lại sưng đỏ vô cùng thê thảm, anh giận Hàn Phong sang chảnh vô lý, càng giận chính mình bất lực.“Tôi. . . Tôi sợ anh sẽ xem thường tôi. . . Tôi cam đoan, tôi gả đến phía gia không có mục đích gì. . .” Hàn Ngữ nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt. Cô tất nhiên coi phía Kình là ông chồng cả đời mình, vai trung phong cũng đặt hết lên trên người anh, giả dụ chuyện Hàn Phong bị phát âm lầm, cô độc nhất vô nhị định sẽ tới chết mất.Hướng Kình cố kỉnh này mới thấy chính mình đã khống chế ko được cảm xúc, dọa cho cô. Phía Kình thở sâu, nói với chính mình tránh việc bị nước đôi mắt của cô hình ảnh hưởng, tuy nhiên bàn tay to lớn vẫn nhịn không được chuyển lên khía cạnh Hàn Ngữ, cầm cô lau đi một giọt nước mắt.“Hàn Ngữ, em hãy nghe tôi nói.” phía Kình ngồi vô trong bên người Hàn Ngữ, theo bản năng coi thường lâu của cô ấy kiên, như thể an ủi. “Em đã gả vào hướng gia, đó là người phía gia. Em bao gồm tôi, có toàn bộ Hướng gia làm hậu thuẫn, trong tương lai không nên lại sợ anh em, nếu như anh về sau lại mang lại đánh em, em hoặc là đánh lại, hay những hãy mau liên lạc với tôi, tôi giúp em giáo huấn anh một chút, biết không?”Hàn Ngữ lẵng yên ổn gật đầu, được anh an ủi, cảm xúc lo lắng hãi hùng cũng vơi đi không ít.Đây là một trong những lần tốt nhất hai tín đồ tiếp cận sau khi kết hôn, thân bản thân nho bé dại lui tiến trong ngực của anh, ngoài ra muốn ăn cắp sự êm ấm của anh, cũng chính vì sợ qua hôm nay đây, lần sau cơ mà được anh ôm, thì ngần ngừ phải ngóng tới khi nào.Ôn nhu ôm Hàn Ngữ, phía Kình hạ đôi mắt xuống có thể chạm chán hai má cô hồng hồng rét lên, bản năng cúi đầu, khẽ hôn cô một cái.Hàn Ngữ khẽ run lên, đỏ mặt, nghỉ ngơi trong ngực của phía Kình lui càng sâu.Phản ứng của cô, khiến cho Hướng Kình đùng một cái tỉnh lại. Anh không biết vì sao mình lại hôn cô, cũng băn khoăn vì sao nhìn cô đau lòng, anh lại có xúc cảm đau lòng.Nhẹ nhàng buông Hàn Ngữ ra, anh mỉm cười một cái, “Tôi đi ra phía bên ngoài lấy thuốc cho em đắp.”Nói vừa xong, lừng khừng là trốn tránh hay là phiền lòng, hướng Kình lập tức xoay đầu rồi rời khỏi ngoài. Mẫu loại cỗ dáng nhất quyết này, đậy dấu ko được ý đồ ý muốn mau rời ra khỏi căn phòng đúng vào khi này.Coi như đây là thủ đoạn của anh? Thủ đoạn tăng tốc tín nhiệm của cô. Còn nếu như không anh không nghĩ rằng ở tình huống hiện tại này, anh còn hoàn toàn có thể đối một cô gái xuất hiện tại tình cảm.Về phần nghỉ ngơi lại trong chống Hàn Ngữ thì ngây ngốc nhìn Hướng Kình tránh đi, thiếu thốn lòng ngực của anh, độ ấm tựa hồ đột nhiên hạ xuống vài độ.Vỗ về khía cạnh mình, cảm thụ được nụ hôn của anh, tuy hai má bị tát đau đớn, nhưng và lại làm cô có chút mô tưởng anh gồm chút say mê cô sao?Sáng mau chóng hôm sau, sau khoản thời gian Hàn Ngữ nấu bếp bữa sáng, an vị ở trong nhà ăn đợi đợi.Ngày trong ngày hôm qua Hướng Kình siêu sớm ngay tức khắc ngủ, cũng ko nói một câu nói nào cùng với cô, cô cảm thấy là lạ. Chỉ hy vọng buổi sáng anh rời giường ăn uống sớm một ít thì hoàn toàn có thể cùng cô nói vài câu, khiến cho cô không bi lụy nữa.Nghe được tiếng cách chân, Hàn Ngữ hối hả đứng lên, tuy thế thanh âm đều chưa hẳn là đi hướng đơn vị ăn, mà là hướng cửa lớn, cô nóng vội đuổi theo, vừa mới bắt gặp chồng mình vừa muốn ra cửa.“Hướng Kình!” Hàn Ngữ gọi, anh xoay đầu lại thì lấy lời ý muốn nói cùng với anh cục bộ nuốt vào vào bụng.“Anh. . . . . . Anh không ăn sáng sao?” quan sát thấy khuôn mặt Hướng kình dường như không có việc gì, cô cứng nhắc sửa miệng.Cô là vk danh chình ngôn thuận của anh, tuy nhiên cũng tránh việc chất vấn anh. Hứơng Kình đã so với cô rất tốt, cô còn có thể yêu cầu gì nữa sao?“Tôi sẽ vội, không ăn.” hướng Kình nhìn chằm chằm mặt của hàn Ngữ nhìn một cơ hội lâu, thái độ dịu đi hẳn. “Sưng đỏ xung quanh em không còn rồi ?”“Uh, đã giỏi lắm.” Nghe được anh quan tiền tâm, cô thực dễ dãi thỏa mãn tràn ra thú vui yếu ớt, “Anh. . . . . .”“Tôi còn tồn tại chút việc, bắt buộc đi trước.” như thể lơ đãng tiến công gãy lời của cô, nhưng cũng không hề cho cô cơ hội lên tiếng, anh liền do vậy xoay người đi ra cửa, chỉ còn lại thú vui cứng ngắt của cô. “Hướng Kình!” Hàn Ngữ cách nhanh đi cho cạnh cửa. Tiếng của cô ấy tán lạc tại trong gió, chần chờ anh nghe được không?Bất quá, mặc dù anh nghe được, trực quan cô cũng cho rằng, anh không có chức năng quay đầu.Mân mân khóe miệng, Hàn Ngữ cảm thấy mình bị bỏ rơi, cảm giác rất khổ sở. Hướng Kình cũng chỉ là đi làm việc như thông thường còn để ý vết yêu thương của cô. Cô có phải quan tâm đến quá những không?, không gian hôm qua là do chính cô tự mình tưởng tượng?Suy bốn về trở lại nhà ăn, Hàn Ngữ cụ thể phát hiện mẹ ông xã đã tại phần ngồi ngồi, chậm chạp dùng cơm . Cô mang lại dù trong tâm địa buồn bực, vẫn rắn rỏi cười một cái.“Mẹ, sớm.” Hàn Ngữ ngồi xuống ở một bên, một chút ăn xúc cảm bữa sáng đông đảo không có.Mẹ hướng như có để ý đến gì quan sát Hàn Ngữ, lại cúi đầu siêng chú ở thứ ăn. “Mới vừa rồi tôi nhìn thấy Hướng Kình cùng thủ thỉ với cô, nó đi làm việc ?”“Đúng vậy a.” Hàn Ngữ ko tự nhà được hễ mi mắt.“Anh ấy chưa ăn sáng đã đi rồi, ngần ngừ một lát có đói không. . . .”Câu nói này đụng đếm tâm mẹ Hướng, lần này bà dừng cái đũa, ngước đầu xem kỹ này cô bé dâu bà vẫn ôm chặt thành kiến.Bà kỳ thiệt không xem xét tới Hàn Ngữ, tuy thế hội bán sản phẩm từ thiện hôm qua, trang phục Hàn Ngữ làm mang về sự nổi bật cho bà, vị chủ tịch phu nhân sở hữu áo lông còn riêng biệt lại trên đây hướng bà nói lời cảm tạ, thẳng chiến hạ khích lệ hưởng thụ với Hàn Ngữ, còn nói ý muốn làm quen cô, hy vọng mời cô cung ứng nhiều xây đắp vài món quần áo, thậm chí là muốn ra giá thành mua cũng ko thành vấn đề.Bởi vậy đối Hàn Ngữ, bà có chút vậy đổi, con nhóc ngây ngô tựa hồ không hoàn toàn vô dụng như bà suy nghĩ. Huống chi hành động mới vừa rồi của cô ý cùng bé bà, bà xem rành mạch, cửa hàng đến chủ yếu mình cùng ông xã tình cảm lãnh đạm, bà bỗng dưng nhiên đối với con dâu này nổi lên một chút ít diệu ưng ý tâm.“Hàn Ngữ,” Bà cũng không quanh co lòng vòng thẳng hỏi: “Cô thực ham mê Hướng Kình đề xuất không?”Một thắc mắc trực tiếp của bà, Hàn Ngữ thứ nhất là sửng sốt, tiếp theo sau không giỏi lắm ý tứ cúi đầu.“Mẹ, fan làm sao rất có thể hỏi như vậy. . . . . .”“ Cô trả lời tôi là được.” bà mẹ Hướng luôn luôn tất cả tác phong ung dung cường thế xa lạ nhìn loại tứ thế yếu ớt này, bất quá bà chỉ xem thể hiện thái độ của Hàn Ngữ, cũng đoán được dòng bảy tám phần.Quả nhiên, nhỏ dâu vấn đáp tuyệt ko làm fan ta quanh đó ý muốn.“Phải . . . . . Đúng vậy, mẹ, bé thực thích Hướng Kình.”Mẹ Hướng nhìn Hàn Ngữ một chiếc thật sâu. “ Cô bao gồm biết vị sao phía Kình đối với cô không thân yêu không? lời nói của tôi, rất có thể nghe hoàn thành trong lòng cô vẫn khổ sở, bất quá cô cũng nên chuẩn bị tâm lý, không bắt buộc đối vật gì vợ chồng ân ái ôm mong rằng quá lớn, vài máy kia đa số là gạt người .”Bà cùng ông chồng mình cũng là hôn nhân kinh doanh, bà không phải chưa từng gồm chờ mong, mà lại cuối cùng công dụng rơi vào công dã tràng, làm cho bà mặc dù đối Hàn Ngữ không có cảm tình gì, vẫn muốn đánh thức cô, nhằm cô thấy rõ ràng tình cảnh của chính mình.“Kỳ thật, phía Kình trước khi cùng cô kết hôn, sớm bao gồm một bạn gái kết gi¬ao tía năm.” người mẹ Hướng new mở mồm liền mang lại ra thực sự kinh người, “Bởi bởi nhà gái di cư, khoảng cách quá xa, cho nên vì vậy chia tay .”Hàn Ngữ nghe được vào lòng mát mẻ hẳn, sau một dịp lâu mới có thể đáp lời, “Vậy phía Kình còn mê say cô ấy sao?”“Bọn nó chia ly không sai biệt lắm một năm, hướng Kình bắt đầu cùng cô kết hôn, tất cả thích hay là không chỉ có trong trái tim nó rõ ràng.” Xem bộ dáng Hàn Ngữ bị công kích lớn, bà mẹ Hướng rung lắc đầu, mau chóng đoán được bé nhóc dở hơi sẽ chịu không nổi. “Bất quá lũ nó đã phân tách tay, có một trong những phần nguyên nhân cũng là vì tôi không đống ý mới bất đắc dĩ tách ra, nói không chừng, nó là đối này đoạn tình yêu nản chí thoái chí, cho rằng cưới người nào cũng được, mới tất cả thể chấp nhận đám hỏi yêu thương cầu.”Toàn cỗ lời người mẹ Hướng nói đều là sự thật thật nhất, bà cho rằng một lần bị thương trọn vẹn một chút, mới không đề nghị chịu đựng dày vò, huống đưa ra Hàn Ngữ ở mặt Hướng Kình còn do tiền, nhằm cô biết sự tình chân tướng, đối với cô mà lại nói, mến tổn cũng sẽ có vẻ nhỏ.Nhưng mà bà lừng chừng hết thảy rất nhiều quá muộn, lần này nói giống hệt như sét tiến công ngang tai giống như đánh trúng Hàn Ngữ, làm ngực cô buồn bã đứng lên, cơ hồ mau thở ko nổi. Hàn Ngữ bất tri bất giác đã yêu thương hướng Kình, cũng có điều chờ mong anh kĩ năng sẽ thương yêu mình, ni nghe thấy lời này, thật giống như nhất định cảm tình của mình chỉ rất có thể như đá chìm lòng biển, hướng Kình sẽ không cho cô một ít đáp lại.Tình yêu cuả cô thiệt sự ko có hy vọng ? Cô là vợ mà anh cưới hỏi lối hoàng, chẳng lẽ một chút ít cơ hội thành công đều ko có?“Mẹ, người lúc trước. . . . . . Vì sao ước ao phản đối cô bé kia?” mặc dầu khổ sở, cô vẫn muốn hỏi dòng rõ ràng, chính mình đến tột thuộc là ra làm sao ra biên .Nói ko chừng, cô còn hơn nguyên nhân của cô gái kia, đó là lí vị Hướng Kình căn phiên bản không có khả năng yêu thương cô?“Cô gái kia gia đạo không tốt, đối hướng gia một chút hỗ trợ cũng không có.” bà mẹ Hướng ánh nhìn có chứa thâm ý dừng tại trên tín đồ con dâu lặng lẽ đau lòng.“Về phần Hàn thị đối với Hướng Thành có hay là không giúp, trong tương lai sẽ đã biết. Bởi vậy nói thực ra, tôi cũng không xem trọng cô thuộc Hướng Kình, cô hiểu được ý của tớ không?”Trừ bỏ bi tráng gật đầu, Hàn Ngữ đã mất phản ứng.Cho đề nghị nói, phía Kình cho đến thời điểm bây giờ ôn nhu, trọn vẹn không tức là cái gì?Anh đêm qua như thể kìm lòng không đậu hôn cô, cũng chỉ với thương sợ cô bị Hàn Phong tấn công hai bạt tay cơ mà thôi?Đầu láo lếu loạn có tác dụng cô không thể ví dụ tự hỏi, cuối cùng, cô chính là sâu kín lại bất lực hỏi: “Tình địch của con, là ai?”“Cô ta thương hiệu là Xa Tinh Tinh.” chị em Hướng tinh tường trả lời vấn đề của cô.“Xa mã xe, nhìn trong suốt tinh. Hàn Ngữ, giả dụ là cô ta sẽ trở lại, không cần ý muốn cùng cô ta tranh chiếc gì, chỗ đứng các cô vốn sẽ không giống nhau, huống chi, cô ta khôn cùng thông minh,là một cô nàng có thù bắt buộc trả, cô đấu ko lại cô ta đâu, chớ quên, cô mới là phía Gia con dâu chính thức, không phải hạ xuống chính mình so sánh với cô ta.Nghĩ đến cô gái kia, mỹ vị cơm điểm đều tạo nên mẹ hướng vô vị, chính vì vậy bà qua loa dùng cơm xong xuôi liền vùng dậy rời đi.Mà Hàn Ngữ từ trên đầu tới đuôi cái gì cũng chưa ăn, đó là ngơ ngác ngồi sống tại chỗ, cho đến khi không gi¬an chỉ với một mình cô thì hốc mắt hơi phiếm hồng.Bàn tay mượt lại sờ lên khuôn mặt của mình, khu vực Hướng Kình hôn lấy qua, chổ chính giữa đau chỉ hoàn toàn có thể cùng bóng hình không đi hội thoại trong lòng.“Một khi sẽ như vậy, anh bởi sao lại mong mỏi hôn tôi đây? Anh chần chờ làm vì vậy sẽ chỉ làm tôi càng rún càng sâu sao?”