*
*
Ngược dòng lịch sử vẻ vang cách đây khoảng chừng 2600 năm, tất cả một vườn hoa xinh đẹp (Vườn Lâm Tỳ Ni) cùng đầy màu xanh nằm thân Ca Tỳ La Vệ cùng Devadaha sinh sống Nepal. Tất cả vị hoàng hậu Ma Da, vợ của vua Tịnh Phạn, người trị bởi vương quốc nhỏ tuổi của chiếc tộc yêu thích Ca, phía bắc Ấn Độ, đã hạ ra đời Thái tử (đức Phật) trên đây. Khi đang trê tuyến phố trở về quê ngoại để sinh nở, theo tục lệ truyền thống lịch sử của Ấn Độ cơ hội bấy giờ. Trê tuyến phố đi đang đi đến vườn Ngự uyển Lâm Tỳ Ni của vua Thiện Giác xứ Ấn Độ, vợ xuống xe dạo chơi trong vườn xinh đẹp, thấy bông hoa Vô Ưu màu trắng tuyệt đẹp mắt nở trên thân cây cổ thụ sát đó, cung phi vịn tay níu mang cành hoa, thì liền ngay trong khi đó khu đất trời gửi động. Từ trên không trung gồm muôn ngàn ánh sáng rực rỡ, tiếng nhạc trời vang vọng mọi nơi, phần đa đoá hoa trời rải xuống. Vợ như chìm sâu vào tĩnh lặng, cũng là lúc (đức Phật) Thái Tử tất Đạt Đa ra đời.

Bạn đang xem: Duy ngã độc tôn là gì

Trong cỗ kinh trường A Hàm quyển một, (phẩm Sơ Đại Bản Duyên) và kinh Đại bạn dạng (thuộc trường Bộ) đều khắc ghi rằng, trong thời gian ngày Đản sinh của đức Phật: “Khi vừa new hạ sinh, Ngài bước tiến bảy bước, bên dưới mỗi bước chân nở ra một đóa hoa sen, đến cách thứ bảy thì ngừng lại”, Ngài chú ý khắp cả tư phương, một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất cùng dõng dạc tuyên bố rằng:

“Thiên thượng cõi tục – Duy té độc tônNhất thiết chúng sinh – Giai hữu Phật tính”.

Đây là câu nói đầu tiên của Ngài khi xin chào đời, câu nói trên đã cho chúng ta hiểu rằng: “Trên trời dưới trời này, cuộc sống của con bạn là có giá trị tự bản thân định đoạt”! vậy họ hãy khám phá giá trị của bản thân chứ đừng mày mò giá trị nào nằm ko kể con fan của bao gồm mình. Khi sẽ tìm thấy giá bán trị, trí huệ nơi chủ yếu mình rồi thì nên đem giá trị ấy để áp dụng vào cuộc sống đời thường hiện hữu.

Mặt khác, chúng ta có thể hiểu câu “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn” ở một chân thành và ý nghĩa khác, đưa về lợi ích cho những người nghe, cho những người thức tỉnh giấc tự giác tự ngộ về giá trị có tác dụng người. Phát âm được câu nói trên, thì chúng ta không còn tự thụt lùi giá trị của mình trong cuộc sống, cuộc sống đời thường đó vì chưng chính họ định đoạt, chớ không bởi vì thần linh xuất xắc Phạm Thiên có thể định đoạt và áp đặt mang lại con fan được. Đây cũng đó là sự suy tư trước khi đức Phật thành đạo dưới cội người thương đề.

Đức Phật là 1 chúng sinh sẽ giác ngộ, chứng nhập chân lý, chiến thắng đạo trái Vô thượng tình nhân đề mà không một ai trước đó chứng ngộ được điều đó. Như vậy, Phật đó là bậc thầy, có trí tuệ với đức hạnh, bậc thành kính nhất cố gian, cũng chính là bậc thoải mái tự tại.

Trong tía cõi chỉ có Ngài mới đã có được cảnh giới đó, vậy thì Ngài tại đoạn độc tôn cũng không tồn tại gì là lạ. Ngài không thể sự phiền não lậu hoặc, do vậy nói ông phật “duy bửa độc tôn”. Bởi đó, “duy xẻ độc tôn” còn có thể hiểu theo nhiều ý nghĩa sâu sắc khác.

1- Duy xẻ là tất cả sự giác ngộ hoàn toàn do chính mình biết cách buông xả, vì giác ngộ là thành Phật. Đó là việc tối win ở đời do sự kiên trì chắc chắn trong tu tập.

2- Duy bổ là chỉ tất cả chân ngã, có nghĩa là Thường-lạc-ngã- tịnh chân không cơ mà diệu hữu, bởi vì vẫn thường hiểu ra ràng.

3- Duy xẻ là chỉ bao gồm Phật tính trong mỗi con tín đồ ‘là cao quý nhất’, Ta là Phật đang thành bọn chúng sinh là Phật sẽ thành, bởi vì mỗi bọn chúng sinh đều phải sở hữu Phật tính sáng sủa suốt.

Xem thêm: Các Cách Nói ' Giá Rẻ Tiếng Anh Là Gì ? Giá Rẻ Trong Tiếng Anh Là Gì

4- Duy bổ là pháp thân hay trụ không biến hóa chỉ bởi bất giác chạy theo vọng niệm nhưng trầm luân vào sinh tử.

Bởi vị từ cổ tới lúc này nhiều tín đồ không hiểu rõ chữ “Ngã” vào câu “Thiên thượng thiên hạ, duy xẻ độc tôn” có nghĩa là Như Lai, là Phật; Chứ không phải “Ngã” là chỉ nhục thân của Thái Tử vớ Đạt Đa. Cho nên trong ghê Đại chén Niết Bàn, phẩm Như Lai Tính, đức phật dạy: “Ngã tức là nghĩa Như Lai tạng. Tất cả chúng sinh đều phải sở hữu Phật Tính tức là nghĩa của ngã. Nghĩa của bửa như vậy từ như thế nào tới giờ thường bị vô lượng phiền não bít đậy, chính vì như thế nên chúng sinh chẳng nhận biết được”. Cũng trong gớm này – phẩm Tứ Tướng vật dụng bảy Ngài cũng phân tích rằng: “Ngã đây đó là Như Lai, là Chân Tâm, Phật Tính, là thân Kim Cang bất hoại, chứ không hẳn là bửa của Thái Tử vớ Đạt Đa”. Vì vậy, họ phải phát âm Phật nói rõ “thân của Như Lai tức là Pháp Thân, chẳng cần thân thịt máu mạch gân xương tủy đúng theo thành. Do tùy thuận thế gian mà thị hiện vào bầu mẹ, bởi vì tùy thuận bí quyết sinh của chúng sinh nhưng mà thị hiện làm cho đứa trẻ…”. Đức Phật, chỉ muốn nói đến chân ngã, có nghĩa là cái bửa bất sinh, bất diệt, cái bổ tự chủ, tự giác trường đoản cú ngộ, không còn tồn tại sự kềm kẹp của thần linh, Phạm thiên; chủ yếu ta định đoạt cho đời sống bọn chúng ta, không ai có thể cho bọn họ giàu giỏi nghèo được mà chỉ có chúng ta mới định chiếm cho đời sống họ mà thôi. Trong đơn vị Phật câu hỏi tu hành đắc đạo, ngự phục tham sảnh si, tiến đến niết bàn, nếu như không tu mà lại sa đọa vào địa ngục cũng vì chưng chúng ta, chứ chưa phải đức Phật định đoạt cho chúng ta, đó là tính chất đặc biệt quan trọng của giáo lý đạo phật từ trong cả mấy nghìn năm qua đến lúc này và vẫn còn tương xứng với loài người đến mãi mãi ko cùng.

Như vậy, chúng ta đã rõ chữ Ta tại chỗ này không mang ý nghĩa sâu sắc triết học tập Đại xẻ hay tiểu ngã vốn là của Ấn Độ giáo. Theo đó, Đại ngã là cái bổ bất biến, hay hằng, tốt đối, vô cùng béo lao, khái quát cả vũ trụ. Tiểu vấp ngã là cái ngã của từng cá nhân có tính chất của Đại ngã, cùng nếu sự tu tập thì sẽ có lúc hoà nhập vào Đại ngã, đạt hạnh phúc tuyệt đối. Theo Phật giáo thì ngã chỉ là một khái niệm giả tạo, lỗi huyễn, vô thường, khổ đau; con tín đồ thực sự niềm hạnh phúc khi phá quăng quật được cái té của mình bằng cách thực hiện tại vô ngã, tiến đến giải thoát về tối hậu, Niết bàn.

Trong kinh dạy rằng sự Đản sinh của đức Phật là 1 đại sự nhân duyên báo trước sự mở ra của một bậc Đại giải thoát, toàn trí, toàn năng. Ngài là Phật, Phật là bậc đáng tôn quý tốt nhất trên đời thì lời tuyên tía “Duy té độc tôn” của ngài là 1 trong những lời chân thật. Qua đó, bọn họ cũng thấy tên tuổi Như Lai tương tự như Phật, là hai từ nói về tình trạng giải thoát sinh tử luân hồi, mà những người tu hành chân thiết yếu mới đạt được. Như Lai được lý giải trong ghê là “Đến, Đi không động”. “Không động” là vì Chư Phật gồm Tứ Vô Lượng Tâm, tức là Tâm Từ, Bi, Hỉ, Xả, cho nên có nghĩa là không khởi Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Tham, Sân, Si, Thương, Ghét… lúc đối pháp, vày đó là các cái Tâm Phàm, khởi lên bởi vướng mắc với những pháp.

Ngược lại tín đồ phàm phu cho rằng ngã là chúa tể của loại thân, nó là thường xuyên trụ, trường tồn, cho nên vì vậy sinh ra mê chấp, yêu thích thân bản thân và cái gì thuộc về mình, bênh vực cho ý tưởng của mình. Đó là bổ chấp. Thiệt ra kia là bạn dạng ngã hay vọng ngã, thân này chỉ nên giả hợp. Bao gồm duyên thì tụ, không còn duyên thì tan, sinh hoạt phía sau năm uẩn không tìm kiếm thấy tất cả một thực thể nào call là ta, cái của ta vĩnh cửu bất biến. Cũng chính vì chúng sinh đắm chìm trong vũng lầy của vô minh tăm tối, ai nấy suốt thời gian sống chỉ bo bo chấp ngã, toan tính, lo ngại cho chiếc tôi mà chưa từng lưu ý xem “tôi” thiệt là ai, “tôi” nghỉ ngơi đâu, ngây ngô si mê muội nhận vọng làm chân, nhấn lầm chút quốc gia gió lửa hư vọng làm cho thân ta, chấp bóng ảnh sáu è cổ triền miên sinh diệt là trung ương ta, quên hẳn chân tính độc nhất vô nhị tôn quý của chủ yếu mình. Khi nói tới Chân trọng điểm Phật Tính, đức Phật đề cập trong khiếp Đại bát Niết Bàn “Có một cô nàng nghèo, trong nhà bao gồm kho quà ròng nhưng mà không biết, cho đến khi có người khách khéo biết phương tiện chỉ dồn phần cất duy trì kho báu, cô trở đề xuất giầu có. Tín đồ khách khéo biết phương tiện đi lại dụ cho Phật, cô gái nghèo dụ mang lại vô lượng chúng sinh hiện tại bị những phiền não đậy đậy và kho rubi ròng chỉ mang lại Phật Tính Chân Tâm”. Vậy chữ Ta nghỉ ngơi đây chính là Phật tính, là Chân Tâm, không phải sinh, không phải diệt, hoàn toàn thanh tịnh, là cái xa lìa tất cả những vật gì gọi là đối đãi. Dòng Ta kia hay cái bổ đó đó là Chân Ngã, chính là Pháp Thân thường trụ, không lúc nào hoại, che phủ khắp không khí và thời gian.